Small Ripples, Gentle Tides

Hey there, how’s your day going?

It’s almost 10 PM, which is weird because, by this time, I should be deep in dreamland. Normally, I’m out by 9 PM—not because I’m in the military or some hardcore self-help cult, but simply because I function better when I sleep early and wake up early. (Yes, I’m one of those people.)

But today? Today has been... meh. I’ve felt drained; my emotions have been all over the place—like a playground swing that just won’t stop moving. One moment, I’m fine. The next, I’m questioning my entire life. Mood swings? Check. Hormonal chaos? Probably. Not enough rest? Most likely.

I love writing about kindness and the little habits that make life more peaceful. But let’s be real—not every day is sunshine and deep breaths. My job demands long hours, meeting all sorts of people and navigating a spectacular variety of personalities. Some days, it fills my cup. Other days, it empties me out like an overused teapot.

Tomorrow is the start of my spring break, but instead of celebrating, I’m staring at an unfinished midterm, a mountain of tasks, and a brain that just wants to check out. The stress is real. So tell me, what do you do when life piles up like an overstuffed suitcase?

Me? I pause. I give myself a little pat on the shoulder and whisper, “Hey, it’s okay. Breathe. Slow down.”

Now, here’s the moment that made my night. I got an email from a client. I’ve been working on a personal project—one where I listen to people’s stories and just be there for them. It’s not something I make money from, and I don’t talk about it much. But I do it because, well... I care.

I don’t think I’m special, and I’m definitely not trying to be an angel (wings would be impractical, anyway). But lately, I’ve been reading research on mental health and suicide rates, and it hit me. Hard. And I figured, if I can do even one small thing to make someone’s day a little lighter, why wouldn’t I?

Tonight, this client emailed me with a heartfelt thank-you. She wrote: “You’re an angel, Van.” And you know what? That got me. Not because I need the title (again, wings are not my style), but because it reminded me: Today, I helped someone feel a little less alone. And that’s enough.

That’s the thing about kindness—it doesn’t have to be grand. You don’t need to donate millions or start a revolution. Sometimes, all it takes is a moment of listening. A little patience. A small pause in a fast world. And that, my friend, can be the biggest gift of all.

So, here’s my reminder to you (and myself): Be kind. To others, yes—but also to yourself. And if life feels like a chaotic rollercoaster, maybe take a deep breath and give yourself that little shoulder pat. It helps.

And before I go, I just want to say Thank you.
For being here.
For showing up, even on the hard days.
For the small kindness you bring to this world—because trust me, it matters more than you know.

You’re doing better than you think.

Vietnamese Version

Chào bạn, hôm nay thế nào rồi?

Bây giờ đã gần 10 giờ tối. Nếu thấy mình còn ngồi đây viết mấy dòng này, thì hơi lạ đó, vì thường giờ này mình đang strong một giấc mơ đẹp đẽ nào đó rồi, vì mình thường sập nguồn vào 9h tối. Mình biết bạn đang nghĩ gì đấy! Không, mình không phải quân nhân, cũng chẳng theo giáo phái self-help nào đâu. Chỉ đơn giản là mình thấy cơ thể khỏe khoắn hơn khi ngủ sớm và dậy sớm thôi. (Vâng, mình chính là một trong số những người như vậy.)

Nhưng hôm nay thì sao? Hôm nay… chán lắm. Mình chẳng có tí năng lượng nào, còn cảm xúc thì trồi sụt như một cái xích đu bị ai đó đẩy quá đà. Một phút trước thấy ổn, phút sau tự nhiên muốn bỏ trốn luôn. Mood swings? Có. Nội tiết tố quậy phá? Có thể. Ngủ không đủ? Rất có khả năng.

Mình thích viết về lòng tốt, về những điều nhỏ bé giúp cuộc sống trở nên an nhiên hơn. Nhưng phải thú thật là, không phải lúc nào mình cũng thực hành được những điều đó. Công việc của mình đòi hỏi phải làm việc nhiều giờ, gặp đủ mọi kiểu người với muôn hình vạn trạng tính cách. Có ngày, nó làm mình tràn đầy năng lượng. Có ngày, nó hút cạn mình như một bình trà bị rót đến giọt cuối cùng.

Ngày mai là kỳ nghỉ xuân của mình, nhưng thay vì vui mừng, mình vẫn còn đống bài thi giữa kỳ dở dang, cộng với cả tá công việc chưa xong. Căng thẳng quá chừng. Bạn thì sao? Khi mọi thứ ập đến như sóng lớn ngoài khơi, bạn thường làm gì?

Mình thì… dừng lại một chút. Vỗ vai chính mình, rồi tự nhắc nhở: “Không sao đâu. Hít thở. Cứ chậm lại.”

Mà nhân tiện, tối nay mình nhận được một email khiến mình ấm lòng. Mình có một dự án cá nhân, nơi mình lắng nghe câu chuyện của người khác và đồng hành cùng họ. Mình không kiếm tiền từ nó, cũng chẳng nói nhiều về nó. Mình làm chỉ vì… mình muốn giúp đỡ.

Mình không nghĩ mình đặc biệt, cũng chẳng có ý định trở thành thiên thần (cánh sẽ vướng víu lắm). Nhưng gần đây, khi đọc một số báo cáo về sức khỏe tâm lý và tỷ lệ tự tử, tim mình như thắt lại. Và mình nhận ra, nếu mình có thể làm điều gì đó, dù nhỏ thôi, để giúp ai đó bớt cô đơn, thì tại sao không?

Và rồi tối nay, khách hàng ấy gửi email cảm ơn mình, với tất cả sự chân thành. Chị ấy viết: “You’re an angel, Van.” Và lòng mình bỗng xao xuyến. Không phải vì được gọi là thiên thần đâu, mà vì mình chợt nhận ra: Hôm nay, mình đã giúp ai đó cảm thấy bớt cô đơn hơn. Vậy là đủ.

Lòng tốt là vậy đó. Nó không cần phải hoành tráng. Bạn không cần quyên góp cả triệu đô hay làm điều gì lớn lao. Đôi khi, chỉ cần một chút lắng nghe. Một chút kiên nhẫn. Một khoảnh khắc chậm lại giữa dòng đời hối hả. Và điều đó, đôi khi, là món quà quý giá nhất mà bạn có thể trao đi.

Vậy nên, đây là lời nhắc nhở cho bạn (và cho chính mình): Hãy tử tế. Không chỉ với người khác, mà còn với bản thân mình. Nếu cuộc sống có lúc giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc đầy hỗn loạn, thì hãy thử hít thở sâu và vỗ vai chính mình. Nó có ích đấy.

Và trước khi kết thúc, mình chỉ muốn nói:

Cảm ơn bạn.

Vì bạn đang ở đây.

Vì bạn vẫn tiếp tục, ngay cả trong những ngày khó khăn nhất.

Vì những điều nhỏ bé mà bạn làm để khiến thế giới này ấm áp hơn—dù bạn có nhận ra hay không.

Bạn đang làm tốt hơn bạn nghĩ đấy

 

Van Pham

Hey, I’m Van—your good friend (or, at least, I’d like to think so).

https://www.heyitsvan.com
Previous
Previous

Siri, How do I Soft Quit My Life?

Next
Next

No Tears, Just Tides