No Tears, Just Tides

Hi, it's Van. How are you feeling today?

My day? Well… let's just say I'm lucky I didn't cry. It was one of those bumpy days, the kind where people seem to forget to leave their microscope mode at home when they come in for a manicure. Some couldn't make up their minds, changing colors like a volleyball in play—back and forth, back and forth.

If you don't know, I'm a nail technician. I've been doing this for over a year now. And if I had to describe myself? Let's just say I'm not exactly the employee of the month in the eyes of those who only care about profit. It's not that I don't need money—I do, just like everyone else. But I want something more, something meaningful. A small chance to give someone a little peace.

This blog isn't about complaining—trust me, I know customer service is tough. In Vietnam, we have a saying: Being in customer service is like being a daughter-in-law to millions of families. Basically, it means you can't please everyone, no matter how hard you try.

When Anger Rises, What Do You Do?

What's your reaction when frustration takes over? Do you yell? Do you shut down? Throw something?

Take a guess about my style. (Hint: It's low volume but high impact.)

First, the tears well up—dramatic, I know. Then, I walk away. No words. No sighs. Just silence. And that's when you should be worried. Because if I'm not talking, I'm really mad. No matter how firm I stand, some days still try to sway me. But today, I reminded myself to stop. Breathe. Repeat my mantra:

"They are the same as me."

This simple phrase has changed everything for me. After years of meditation, I think it's finally working. When I repeat it, I remember:

The person in front of me is human, just like me.

They need happiness, just like me.

They want peace, just like me.

They struggle, just like me.

So, no matter how stressful the day is, this mantra helps me hold onto kindness—even when I don't feel like it.

Maybe today, you need this reminder too. Whatever storm you're facing, whatever waves are crashing around you—pause. Breathe. And remember:

We are all just riding the tides of life, doing our best.

Sending peace to myself. Sending peace to you.

If you've made it this far, you’re amazing—thank you for reading! I hope this post brings you a little peace, just like writing it did for me. I wish you calm seas and steady tides in whatever comes your way. See you next time!

 Vietnamese Version

Chào bạn, mình là Vân đây! Hôm nay bạn cảm thấy thế nào?

Còn ngày của mình ư? Ừm… cứ cho là mình may mắn vì chưa khóc đi. Hôm nay là một ngày đầy chông chênh, kiểu ngày mà khách đến làm móng nhưng quên tắt chế độ kính hiển vi ở nhà. Một số người thì không thể quyết định nổi, đổi màu liên tục như một quả bóng chuyền đang bay qua bay lại trong trận đấu.

Nếu bạn chưa biết, mình là một thợ làm móng. Mình đã làm nghề này hơn một năm rồi. Còn nếu phải tự miêu tả bản thân? Chắc là… không nhiều chủ tiệm thích tuyển mình lắm, vì mình không có máu kiếm tiền. Không có nghĩa là mình không cần tiền—mình có, như tất cả mọi người. Nhưng mình muốn một thứ khác, một thứ có ý nghĩa hơn. Một cơ hội nhỏ để mang đến cho ai đó một chút bình yên.

Mà đừng hiểu lầm, blog này không phải để than thở đâu—mình hiểu làm dịch vụ vốn đã không dễ dàng gì. Ở Việt Nam có câu:

"Làm dịch vụ như làm dâu trăm họ."

Ý là dù bạn có cố gắng thế nào, cũng không thể làm hài lòng tất cả mọi người.

Khi Cơn Giận Nổi Lên, Bạn Sẽ Làm Gì?

Bạn phản ứng thế nào khi bực bội dâng trào? Bạn hét lên? Bạn im lặng? Hay quăng đồ?

Còn mình? Đầu tiên, nước mắt sẽ đến đúng lúc—y như một vị khách không mời mà tới. Sau đó, mình lẳng lặng bước đi. Không tranh cãi, không thở dài, chỉ có im lặng. Và đó là lúc bạn nên lo lắng. Bởi vì khi mình không nói gì, tức là mình đang rất giận.

Dù có vững vàng đến đâu, đôi lúc cuộc đời vẫn cố làm mình lung lay.

Nhưng hôm nay, mình tự nhắc nhở bản thân: Dừng lại. Hít thở. Nhẩm đi nhẩm lại câu thần chú:

"Họ cũng giống như mình."

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng đã thay đổi rất nhiều điều trong mình. Sau nhiều năm thiền định, mình nghĩ cuối cùng nó cũng phát huy tác dụng. Mỗi khi nhắc lại câu thần chú này, mình nhớ rằng:

Người trước mặt mình cũng là con người, như mình.

Họ cũng cần hạnh phúc, như mình.

Họ cũng muốn bình yên, như mình.

Họ cũng có những nỗi khổ riêng, như mình.

Vậy nên, dù ngày hôm đó có tệ thế nào, câu thần chú này giúp mình giữ được sự tử tế—kể cả những lúc mình chẳng muốn chút nào.

Có lẽ hôm nay, bạn cũng cần nhắc nhở này. Dù bạn đang đối mặt với cơn bão nào, dù những con sóng ngoài kia có dữ dội đến đâu—hãy dừng lại. Hít thở. Và nhớ rằng:

Chúng ta chỉ đang trôi theo những con sóng của cuộc đời, cố gắng hết sức có thể.

Gửi bình yên đến chính mình. Gửi bình yên đến bạn. 🌊✨

Nếu bạn đọc được đến đây, bạn thật là tuyệt với! Cảm ơn bạn. Mong là bài post này sẽ mang cho bạn chút bình yên, như việc viết lách đã mang lại cho mình. Mong bạn vững vàng như biển lớn ngoài kia, hay như những con sóng rì rào nương theo gió. Gặp lại bạn sau nhé.

Van Pham

Hey, I’m Van—your good friend (or, at least, I’d like to think so).

https://www.heyitsvan.com
Previous
Previous

Small Ripples, Gentle Tides

Next
Next

Sailing out