Adulting is Weird
Hey, it’s Van! How are you feeling today?
I’m back with my usual slogan (after a few drowning-in-chaos blogs from spring break) because I finally feel like myself again. I’m writing this under the sunlight, on a cozy, sunny morning. The sky is blue, and the clouds are scattering like the thoughts in my head. Honestly, trying to write something for a public blog when I don’t have any big emotions or life-changing epiphanies? Not easy.
But I’ve learned that showing up and writing consistently matters more than obsessing over whether my words are perfect. Perfectionism doesn’t build skills, perseverance does. (And caffeine, but mostly perseverance.)
Today, I’ve been thinking about decisions. Yeah, those daily little monsters. We make a ton of them, every day, every week, without really stopping to ask: Why did I choose that? Every decision we make hides a chain of beliefs, values, and motivation, some we’re aware of, and some that just chill in the subconscious, pulling the strings like mysterious little gremlins. Reflecting on our choices can actually help us understand ourselves better.
So… what have you been up to?
This week, I made a wild decision: I’m going somewhere this summer. And by “somewhere,” I mean deep into the wild mountainous areas of Canada. For two weeks. Camping. Like, real-deal forest life. I call this a wild decision for two reasons:
Summer is usually my busiest time to make extra money, so taking two weeks off means spending money and not making it.
I’ve never done anything like this before. Ever.
Still, something about it feels right. When I look back at my childhood, the moments that made me feel most alive were spent outside, in nature. Playing spontaneously, feeding animals, taking care of the sick chicks on the farm that everyone else forgot about (yeah, I was that kid). I’d lose track of time, fully in the flow. Even now, I grieve for animals more deeply than some of my exes. I once took weeks to recover from losing a dog… and like, three days to get over a breakup—no offense to my future partners.
I even dreamed of becoming a vet once. But life zigzagged, as it does, and here I am. Still, thinking about this trip makes me feel like I’m reconnecting with my authentic self, the one who thrives in the wild, away from endless to-do lists and paycheck stress.
Because here’s the thing: adulting is weird. Like, really weird.
How did I go from chasing butterflies and pretending to be explorers to chasing bank account numbers and pretending everything's fine?
I’m someone who deeply values freedom, exploration, and curiosity. But adulting tells me to stay in one place, do the same thing over and over again, and be proud that my balance has a comma in it. Like… yay?
There’s this pressure to keep climbing toward stability, but at what cost? Wake up. Work. Repeat. Watch the number in your account grow. And yet, something inside still feels... hollow. Like I’m succeeding at something that doesn’t even make sense to me.
So yeah, deciding to run off into the woods for two weeks might seem impractical, even irrational, but for me, it feels true. Not because I’m trying to escape responsibility, but because I want to reconnect with a part of me that adulting doesn’t seem to care about. The part that wants to be out in the world, learning, feeling, exploring—not just earning.
And sure, I’m scared. I have responsibilities. I think about money. I think about how my absence will affect others. Lately, I have also been thinking about what it means to live. And not just exist inside a safe routine.
The night I decided to commit, I watched this documentary on YouTube that hit me like a philosophical truck. It was about a young girl who survived a horrific accident. She lost her face—literally—and waited years for a face transplant. People were scared to look at her. She couldn’t see. She couldn’t smile. She couldn’t kiss her loved ones or show emotion through expression. And she was only 14 when the accident occurred.
Her perseverance shook me. And the fact that the donor—a girl around her age—had just passed away reminded me of the unpredictability of life. That we don’t get to live forever. Things change, whether we like them or not. That “adulting mode” makes us cling to permanence like it’s real, when it’s not.
Life isn’t a spreadsheet. It’s a story. And I want mine to be worth telling.
This isn’t about being reckless. It’s about balance. It’s about making decisions that align with what actually matters, not just what looks good on paper.
Because here’s the truth:
Stability doesn’t exist in the way we think it does.
Yes, having food, shelter, and security helps. But even people with those things still lie awake at night wondering what their purpose is. Inner stability isn’t guaranteed by outer comfort. And life? Life can flip the table anytime it wants.
So yeah, adulting is weird. And sometimes, the only way to feel stable… is to go a little wild.
Trưởng thành thật kỳ quặc
Chào bạn, là Vân đây! Dạo này bạn thấy sao rồi?
Mình đã quay lại với câu slogan quen thuộc (sau vài bài blog kiểu “chìm trong hỗn loạn” dịp spring break) vì cuối cùng thì… mình cảm thấy ổn hơn rồi. Giờ mình đang ngồi viết dưới ánh nắng, trong một buổi sáng ấm áp và dễ chịu. Trời thì xanh, mây thì trắng, và suy nghĩ thì tán loạn y như mây trời vậy.
Thật lòng mà nói, viết blog khi không có cảm xúc mạnh mẽ hay bài học thay đổi cuộc đời nào để chia sẻ? Khó đấy.
Nhưng mình học được rằng việc duy trì viết đều đặn còn quan trọng hơn việc suốt ngày lo lắng xem lời văn có hoàn hảo hay không. Chủ nghĩa hoàn hảo không giúp mình giỏi lên – kiên trì thì có. (Và cà phê nữa, nhưng chủ yếu là kiên trì nha.)
Hôm nay, mình nghĩ về các quyết định. Ừ đó, mấy thứ nhỏ nhỏ mà mình phải đưa ra mỗi ngày. Mỗi tuần. Mà chẳng mấy khi dừng lại để hỏi: Ủa, tại sao mình chọn vậy nhỉ?
Trong mỗi quyết định đều có một chuỗi niềm tin, giá trị và động lực – có cái mình nhận thức được, có cái thì nằm trong tiềm thức, lặng lẽ điều khiển mọi thứ như mấy con yêu tinh bí ẩn. Việc nhìn lại các lựa chọn thật ra giúp mình hiểu bản thân rõ hơn.
Mà bạn thì sao? Dạo này có gì hot?
Tuần này mình đã đưa ra một quyết định khá ngông: Mùa hè này, mình sẽ đi đâu đó. Và đâu đó ở đây nghĩa là… rừng núi hoang dã ở Canada. Trong 2 tuần. Cắm trại luôn. Kiểu đời sống rừng rú thực thụ.
Mình gọi đây là quyết định ngông vì hai lý do:
1. Mùa hè thường là thời điểm mình kiếm thêm được nhiều tiền nhất. Nghỉ hai tuần đồng nghĩa với việc vừa mất tiền đi chơi, vừa không được trả lương.
2. Mình chưa bao giờ làm gì như vậy trước đây. Như, chưa bao giờ, luôn.
Vậy mà sao nó vẫn thấy… đúng. Khi mình nhìn lại tuổi thơ, những khoảnh khắc làm mình cảm thấy sống thật nhất đều gắn với thiên nhiên. Chơi bời tự phát, chăm sóc động vật, lo cho mấy con gà bệnh bị mọi người bỏ quên (ừm, mình là đứa con nít kiểu đó đó). Mình có thể quên cả thời gian, chỉ để được làm những chuyện đó.
Ngay cả bây giờ, mình vẫn buồn vì mất một con chó nhiều hơn mất một người yêu cũ. Có lần mình mất cả tuần để vượt qua chuyện mất chó… trong khi chia tay người yêu thì chỉ ba ngày. (Xin lỗi các bạn người yêu tương lai nhé.)
Hồi nhỏ mình còn mơ làm bác sĩ thú y nữa cơ. Nhưng cuộc sống thì cứ rẽ ngang rẽ dọc. Và giờ mình ở đây. Dù vậy, nghĩ về chuyến đi này khiến mình cảm thấy như được kết nối lại với bản thể chân thật của mình – đứa trẻ sống tốt giữa thiên nhiên, không danh sách việc cần làm, không căng thẳng vì lương tháng.
Bởi vì, thật sự luôn: trưởng thành rất kỳ quặc.
Sao mình lại từ một đứa mê đuổi bướm, giả làm nhà thám hiểm… thành người suốt ngày nhìn bảng sao kê ngân hàng và giả vờ như mọi thứ vẫn ổn?
Mình là người coi trọng tự do, khám phá và sự tò mò. Nhưng cuộc sống người lớn cứ đòi mình ở yên một chỗ, lặp đi lặp lại công việc, rồi tự hào khi tài khoản có dấu phẩy. Uhm... có gì đó sai sai.
Ai cũng bảo phải leo lên nấc thang ổn định, nhưng giá phải trả là gì? Thức dậy. Làm việc. Lặp lại. Nhìn số dư ngân hàng tăng. Nhưng trong lòng thì vẫn trống rỗng. Giống như mình đang “thành công” với thứ gì đó… chẳng ý nghĩa với mình.
Vậy nên, việc bỏ đi vào rừng hai tuần nghe thì vô lý, thiếu thực tế, nhưng với mình thì rất đúng. Không phải vì mình muốn trốn trách nhiệm, mà vì mình cần kết nối lại với phần trong con người trong mình mà cái phần “người trưởng thành” đã lãng quên. Phần biết học hỏi, biết cảm nhận, biết khám phá – chứ không chỉ biết kiếm tiền.
Và vâng, mình cũng sợ chứ. Mình có trách nhiệm. Mình lo lắng về tiền bạc. Mình nghĩ về việc người khác sẽ vất vả hơn khi mình vắng mặt. Nhưng gần đây, mình cũng nghĩ nhiều về cuộc sống thật sự là gì, chứ không phải chỉ là tồn tại trong một vòng lặp an toàn.
Đêm mình quyết định đặt vé, mình xem một phim tài liệu trên YouTube – và nó tông mình như một chiếc xe triết học. Là câu chuyện của một cô gái trẻ sống sót sau tai nạn nghiêm trọng. Cô ấy mất hoàn toàn gương mặt – đúng nghĩa đen – và phải chờ nhiều năm để được ghép mặt. Mọi người sợ nhìn cô. Cô không thể nhìn được, không thể cười, không thể hôn người thân, không thể thể hiện cảm xúc. Và cô ấy mới chỉ 14 tuổi khi tai nạn xảy ra.
Sự kiên cường của cô làm mình rùng mình. Và việc người hiến tặng – một cô gái khác cũng còn rất trẻ – vừa qua đời, khiến mình nhận ra cuộc sống này không bao giờ chắc chắn. Không ai sống mãi. Mọi thứ luôn có thể thay đổi. Trạng thái “người lớn nghiêm túc” khiến mình bám víu vào cái gọi là “sự ổn định”, như thể nó là thật. Nhưng không phải vậy.
Cuộc đời không phải bảng tính. Nó là một câu chuyện. Và mình muốn câu chuyện của mình đáng để kể.
Đây không phải là nổi loạn. Mà là sự cân bằng. Là chọn lựa điều thực sự quan trọng với mình, chứ không phải điều chỉ trông có vẻ ổn trên giấy.
Vì sự thật là:
Ổn định không tồn tại theo cách ta nghĩ.
Có thể bạn có đồ ăn, nhà ở, và sự an toàn – nhưng vẫn nằm thao thức mỗi đêm, tự hỏi: “Ý nghĩa cuộc đời mình là gì?” Sự ổn định bên trong không đến từ sự thoải mái bên ngoài. Và cuộc sống này á? Nó có thể lật ngược như một chiếc bàn bất cứ lúc nào.
Nên, ừ, trưởng thành thật kỳ quặc.
Và đôi khi, cách duy nhất để cảm thấy ổn định… là dám sống một chút hoang dã.