When the Mind Needs a Little Rain

Hey, it’s Van. How are you doing today?

I’m sitting here watching the rain fall. It is light, gentle, and damp but not too intense, as if the world is intentionally trying to calm itself down. Spring is arriving where I live; the air is moist and a bit chilly, and everything seems to move a beat slower. The streets shimmer with water, traffic noise muffled by a steady background of drizzle. On my windowpane, raindrops trace their slow paths down like a stream of scattered thoughts.

I love days like this. Not because they’re especially sad, or because I’m waiting for someone like a character in a misplaced love song. But because, in that dim, not-quite-bright-not-quite-dark kind of light, I feel like I’m allowed to pause. Just simply be here. And sometimes, that’s enough.

The rain forces me to stop. Outdoor plans are postponed, schedules disrupted, footsteps slower. And I wonder: if it weren’t for these sudden rains, would I ever pause on my own? Probably not. Most of us are good at running but terrible at standing still.

Today’s sky is grey, a strange, heavy kind of grey that makes me think about life. It’s not the radiant brightness of summer, but it’s not pitch-black either. The light is just enough to see things at close range. And honestly, life is kind of like that. We don’t spend most of it at the extremes, not in glowing highs or crushing lows. We live in the in-between. The neutral. The vague. And it’s that very uncertainty that makes us restless.

We’ve been wired to chase the light: a goal, a feeling, something that gives us a sense of worth. But those middle moments, when nothing big is happening, are often the times when my mind exhales the deepest. Free from the pull of notifications, deadlines, or vague expectations, I’m left alone with myself. And that’s usually when my inner voice becomes the clearest.

Sounds kind of philosophical, doesn’t it? But this isn’t just me being sentimental. Besides being a rookie blogger, I’m also a psychology student, so I’ve been learning to think like a scientist too. I recently read an article on the Greater Good Science Center about how mind-wandering can actually be good for us. Letting the mind drift helps us connect old and new ideas, boost creativity, improve our mood, and enhance problem-solving.

So when I sit still and let my thoughts wander with the rain, maybe I’m doing something good for my brain without even realizing it. And maybe you are too. So instead of constantly trying to escape boredom, what if we let ourselves pause?

Watch the rain. Sit quietly. Let the mind wander freely.

And who knows—you might just stumble upon yourself somewhere in that quiet and complete stillness.

Thanks for reading all the way through. I know reading a whole piece about rain, grey light, and wandering thoughts might feel like accidentally joining a free therapy session you didn’t sign up for. But if something in here made you pause, exhale, and think “Hmm… that’s kind of true,” then I’m happy.

I didn’t write this because I have all the answers to the grey stuff. I’m sitting in it too, right alongside you. The only difference is, I’ve got a cup of tea (and a soft-enough chair that lets me reflect on life without going numb halfway through).

See you again in another rainy moment, or maybe on a strangely sunny day. As long as you’re still reading, I haven’t quit blogging to raise pet fish.

Khi tâm trí cần một cơn mưa

Hey, it’s Van. Hôm nay bạn thế nào rồi?

Mình đang ngồi nhìn mưa rơi, kiểu mưa nhè nhẹ, ướt át nhưng không quá dữ dội, như thể thế giới đang cố tình làm dịu lại chính nó. Chỗ mình đang vào xuân, tiết trời ẩm và hơi lạnh, mọi thứ đều như chậm lại một nhịp. Đường phố loang loáng nước, tiếng xe cộ bị làm mờ bởi nền âm thanh rì rào đều đều. Trên ô cửa kính, giọt mưa lăn xuống như những dòng suy nghĩ không mạch lạc.

Mình yêu những ngày như vậy. Không phải vì nó đặc biệt buồn, hay vì mình đang đợi ai đó trong một bản tình ca lỗi nhịp. Mà bởi vì trong cái ánh sáng không rõ là sáng hay tối ấy, mình có cảm giác được phép dừng lại. Chỉ đơn giản là có mặt ở đây. Và đôi khi, như vậy đã là đủ.

Mưa buộc mình phải dừng. Những kế hoạch ngoài trời bị gác lại, lịch trình tạm dừng, bước chân chậm hơn. Và mình tự hỏi: nếu không có những cơn mưa bất chợt, liệu mình có bao giờ chủ động dừng lại không? Có lẽ là không. Mình nghĩ phần lớn chúng ta đều giỏi chạy, nhưng kém đứng yên.

Trời hôm nay u ám, xám xịt, một sắc xám kỳ lạ khiến mình nghĩ đến cuộc sống: không phải lúc nào cũng sáng rực như những ngày hè, nhưng cũng chưa đến mức tối đen tuyệt vọng. Ánh sáng chỉ vừa đủ để nhìn thấy mọi thứ ở khoảng cách gần. Và thật ra, cuộc sống cũng như thế. Phần lớn thời gian, chúng ta không sống trong cực điểm, không phải hạnh phúc tột đỉnh, cũng chẳng là khổ đau tuyệt đối. Mà là ở khoảng giữa. Trung tính. Mơ hồ. Và chính cái sự không rõ ràng đó khiến ta bồn chồn.

Chúng ta quen với việc tìm kiếm ánh sáng: một mục tiêu, một cảm xúc, một cái gì đó giúp mình thấy có ích. Những khoảnh khắc lưng chừng, khi không có gì xảy ra, lại thường là lúc tâm trí mình thở dài. Không bị kéo bởi deadline hay thông báo điện thoại, mình chỉ còn lại với chính mình. Và đó là lúc tiếng nói bên trong mình vang lên rõ nhất.

Nghe hơi triết đúng không? Nhưng thật ra, đây không chỉ là cảm nhận cá nhân. Ngoài việc là một newbie blogger, mình còn đang là sinh viên ngành tâm lý học, nên cũng tập thói quen kiểm chứng bằng khoa học. Gần đây mình đọc một bài trên Greater Good Science Center, nói rằng mind-wandering—tâm trí lang thang—có thể đem lại những lợi ích thật sự: giúp kết nối các ý tưởng cũ mới, kích thích sáng tạo, cải thiện tâm trạng và tăng khả năng giải quyết vấn đề.

Khi mình ngồi im và để đầu óc trôi đi đâu đó cùng cơn mưa, có lẽ mình đang làm điều tốt cho não bộ mà không hề hay biết. Có thể bạn cũng thế. Vậy nên, thay vì liên tục chạy trốn khỏi sự buồn chán, tại sao không thử ngồi yên một chút?

Ngắm mưa. Lặng im. Để tâm trí được tự do đi lạc.

Biết đâu, bạn sẽ gặp chính mình ở một góc nào đó—lặng lẽ, và đủ đầy.

Cảm ơn bạn đã đọc tới tận đây. Mình biết đọc một bài viết về mưa, ánh sáng xám và tâm trí lang thang nghe có vẻ như đang tham gia một buổi trị liệu miễn phí không ai yêu cầu. Nhưng nếu bạn thấy đâu đó trong bài viết này có một chút gì đó khiến bạn dừng lại, thở ra, và nghĩ: “Ừm… cũng đúng ha”, thì mình vui rồi.

Viết bài này không phải vì mình có câu trả lời cho tất cả những điều xám xịt, mà vì mình cũng đang ngồi trong đó, cùng bạn. Chỉ khác là mình có thêm một tách trà (và và một cái ghế đủ mềm để ngồi suy ngẫm về nhân sinh mà không tê mông).

Hẹn gặp lại bạn trong một cơn mưa khác, hoặc trong một ngày nắng lạ thường—miễn là bạn vẫn còn muốn đọc, còn mình thì vẫn chưa quyết định bỏ blog để nuôi cá cảnh.

Van Pham

Hey, I’m Van—your good friend (or, at least, I’d like to think so).

https://www.heyitsvan.com
Next
Next

Adulting is Weird